Nước mắm - shop Gà Tre
Thứ Hai, 24 tháng 7, 2017
Chủ Nhật, 23 tháng 7, 2017
Chiều qua, sau khi thanh toán tiền ở một siêu thị gần nhà tôi có nhận được hai tờ tiền, một là tờ 200 đồng, hai là tờ 500 đồng, tôi rất vui vì lâu rồi mới nhận được tờ 200 đồng.
Chồng hỏi sao tôi vui vậy, tôi cười nói rằng, ngày trước khi nhà có tủ lạnh, em bàn với mẹ bán nước đá và sữa chua, ngày đó 200 đồng có thể mua được một bịch sữa chua và 3 cục nước đá, đó là tiền mà em kinh doanh để dành ăn hàng và mua đồ chơi, sao mà em không nhớ được. Vậy mà thoắc một cái gần 20 năm sau…
Kể từ khi tờ tiền 500.000 đồng (tiền Việt Nam) là loại tiền có mệnh giá 500 nghìn đồng được lưu hành tại Việt Nam. Đồng tiền có màu Xanh lơ tím sẫm, lưu hành từ năm 2003. Đã khiến cho những người buôn bán nhỏ và lẻ phải khó khăn chật vật khi tiêu thụ vì mệnh giá quá lớn.
Tôi còn nhớ, khi một buổi sáng đi chợ, bọc trong túi tờ tiền đó mà trong bụng cứ nơm nớp là không ai nhận bán cho mình, cứ phải mua ở những hàng thịt lớn, hàng cá to thì may ra họ mới đủ tiền thối.
Tờ tiền lớn bắt đầu thịnh hành thì tờ tiền mệnh giá nhỏ 500 đồng đến chẳng ai thèm lấy. Ở những trung tâm người ta thường dùng bằng cách làm một cái thùng bốn bề bọc kiếng, chỉ chừa đúng một khe nhỏ để cho đủ tờ tiền vào và trân trọng gọi nó là "thùng từ thiện". Chả biết mục đích làm gì, và chỉ có người bày ra nó mới hiểu, ai cần quan tâm kia chứ, vì mình đã “từ thiện” nó vào đó rồi. Lạ!
Ngoài việc cho vào thùng, tờ tiền còn được quy đổi thành "cục kẹo", chuyên gay cấn này đã trở thành " truyền thuyết" của bất cứ ai khi đến đất nước chúng ta. Không biết từ khi nào người ta lại quy đổi nó ra như vậy và mặc nhiên nó trở thành thói quen "kì cục", 200 đồng cũng thành cục kẹo và 500 đồng cũng thành 2 cục kẹo. Thật là quái lạ, đáng lý phải nhận tiền mà đằng này lại bị thối ra vài cục kẹo?
Một lần, cũng trong tình huống như vậy tại siêu thị, một người đàn ông trung niên đôi co với cô thu ngân khiến mọi người được một trận cười hả hê.
Chuyện vầy:
Cô thu ngân: " của anh xxx.500 đồng" em nhận xxx.000 thối lại anh 500, vì không có tiền thối nên anh nhận dùm em hai cục kẹo"
Anh khách hàng: "Em khỏi, anh có ở đây 2 cục kẹo rồi. Đi siêu thị mấy lần anh có sẵn đây" nói rồi anh khách móc trong túi ra một túi kẹo đưa cho cô thu ngân hai cục kẹo y chang vậy.
Cô thu ngân: " Anh ơi, vậy không được đâu, quy định bên em là vậy rồi, anh thông cảm"
Anh khách hàng:" Vậy ai thông cảm cho tôi, bao nhiêu lần đi tôi được một túi kẹo như vậy, bây giờ tôi mang ra trả tiền thì cô không nhận là tại làm sao" ?
...chuyện như vậy mà hai bên đôi co khiến cả dòng người đợi tính tiền người tán thành lẫn người bực dọc.
Từ chuyện nhỏ đó ta suy ra được, con người ta thường không nhận thấy cái nhỏ nhặt mà chỉ thấy những gì cho là lợi, thử tính 1 người bỏ đi 500 đồng, 10 người bỏ 500 đồng và 100 – 1000 người, đến một ngày nó sẽ thành 500.000 đồng, nghĩ sao ta?
Giá trị, không nằm ở trước mặt hay con chữ in trên một tờ giấy mà nằm ở chỗ người ta nhận ra nó đầu tiên hay cuối cùng.
Tôi không khuyên bạn đôi co vì chuyện anh khách hàng như trên, cũng không khuyên bất cứ ai coi thường một đồng bạc lẽ, khi con người họ càng vươn cao vươn xa, họ lại quên đi giá trị của những thứ tưởng chừng bỏ đi, nếu như ai cũng biết trân trọng thì cho dù 500 đồng hay 500.000 đồng cũng đều trãi qua một quá khứ không khác gì nhau.
Tờ 500 đồng cũ được xếp gọn gàng của một người bán hàng.
Chồng hỏi sao tôi vui vậy, tôi cười nói rằng, ngày trước khi nhà có tủ lạnh, em bàn với mẹ bán nước đá và sữa chua, ngày đó 200 đồng có thể mua được một bịch sữa chua và 3 cục nước đá, đó là tiền mà em kinh doanh để dành ăn hàng và mua đồ chơi, sao mà em không nhớ được. Vậy mà thoắc một cái gần 20 năm sau…
Kể từ khi tờ tiền 500.000 đồng (tiền Việt Nam) là loại tiền có mệnh giá 500 nghìn đồng được lưu hành tại Việt Nam. Đồng tiền có màu Xanh lơ tím sẫm, lưu hành từ năm 2003. Đã khiến cho những người buôn bán nhỏ và lẻ phải khó khăn chật vật khi tiêu thụ vì mệnh giá quá lớn.
Tôi còn nhớ, khi một buổi sáng đi chợ, bọc trong túi tờ tiền đó mà trong bụng cứ nơm nớp là không ai nhận bán cho mình, cứ phải mua ở những hàng thịt lớn, hàng cá to thì may ra họ mới đủ tiền thối.
Tờ tiền lớn bắt đầu thịnh hành thì tờ tiền mệnh giá nhỏ 500 đồng đến chẳng ai thèm lấy. Ở những trung tâm người ta thường dùng bằng cách làm một cái thùng bốn bề bọc kiếng, chỉ chừa đúng một khe nhỏ để cho đủ tờ tiền vào và trân trọng gọi nó là "thùng từ thiện". Chả biết mục đích làm gì, và chỉ có người bày ra nó mới hiểu, ai cần quan tâm kia chứ, vì mình đã “từ thiện” nó vào đó rồi. Lạ!
Ngoài việc cho vào thùng, tờ tiền còn được quy đổi thành "cục kẹo", chuyên gay cấn này đã trở thành " truyền thuyết" của bất cứ ai khi đến đất nước chúng ta. Không biết từ khi nào người ta lại quy đổi nó ra như vậy và mặc nhiên nó trở thành thói quen "kì cục", 200 đồng cũng thành cục kẹo và 500 đồng cũng thành 2 cục kẹo. Thật là quái lạ, đáng lý phải nhận tiền mà đằng này lại bị thối ra vài cục kẹo?
Một lần, cũng trong tình huống như vậy tại siêu thị, một người đàn ông trung niên đôi co với cô thu ngân khiến mọi người được một trận cười hả hê.
Chuyện vầy:
Cô thu ngân: " của anh xxx.500 đồng" em nhận xxx.000 thối lại anh 500, vì không có tiền thối nên anh nhận dùm em hai cục kẹo"
Anh khách hàng: "Em khỏi, anh có ở đây 2 cục kẹo rồi. Đi siêu thị mấy lần anh có sẵn đây" nói rồi anh khách móc trong túi ra một túi kẹo đưa cho cô thu ngân hai cục kẹo y chang vậy.
Cô thu ngân: " Anh ơi, vậy không được đâu, quy định bên em là vậy rồi, anh thông cảm"
Anh khách hàng:" Vậy ai thông cảm cho tôi, bao nhiêu lần đi tôi được một túi kẹo như vậy, bây giờ tôi mang ra trả tiền thì cô không nhận là tại làm sao" ?
...chuyện như vậy mà hai bên đôi co khiến cả dòng người đợi tính tiền người tán thành lẫn người bực dọc.
Từ chuyện nhỏ đó ta suy ra được, con người ta thường không nhận thấy cái nhỏ nhặt mà chỉ thấy những gì cho là lợi, thử tính 1 người bỏ đi 500 đồng, 10 người bỏ 500 đồng và 100 – 1000 người, đến một ngày nó sẽ thành 500.000 đồng, nghĩ sao ta?
Giá trị, không nằm ở trước mặt hay con chữ in trên một tờ giấy mà nằm ở chỗ người ta nhận ra nó đầu tiên hay cuối cùng.
Tôi không khuyên bạn đôi co vì chuyện anh khách hàng như trên, cũng không khuyên bất cứ ai coi thường một đồng bạc lẽ, khi con người họ càng vươn cao vươn xa, họ lại quên đi giá trị của những thứ tưởng chừng bỏ đi, nếu như ai cũng biết trân trọng thì cho dù 500 đồng hay 500.000 đồng cũng đều trãi qua một quá khứ không khác gì nhau.
Tờ 500 đồng cũ được xếp gọn gàng của một người bán hàng.
Đăng ký:
Nhận xét (Atom)

